TẬP: 20


Cạm mồi nhử Thị Thành HD

Phim Cạm bẫy Thị Thành nhắc về rất nhiều mảnh đời xa quê lên thành phố tìm việc làm để sở hữu được cuộc sống thường ngày tốt hơn. Ở khu vực xa lạ, hầu như lo toan chật vật, hầu hết cạm bẫy tình lẫn tiền khiến cho con người phải ghi nhận lựa chọn đâu là nhỏ đường tốt nhất cho mình, đâu là hạnh phúc đích thực, hoặc vấp bửa trước bao cám dỗ nhằm rồi cần trả giá. Cạm bả thị thành” trên Thủ Đức.

Bạn đang xem: Tập: 20

Phim Cạm bả Thị Thànhdo đạo diễn Lâm Lê Dũng làm cho đạo diễn với các diễn viên tài năng như Nhan Phúc Vinh, Cao Mỹ Kim, Phương Hằng, Phi Nga, Thanh Điền, Nguyễn Sanh, Mai Trần, Kim Khánh, Bích Ngọc …. Không giống với xu thế phim tư tưởng xã hội bây chừ XemPhim Cạm mồi nhử Thị Thành với đến cho tất cả những người xem các cái bắt đầu như anh chàng Giám Đốc đóng giả người công nhân để đột nhập công ty của chính mình nhầm hiểu rõ từng cách trong doanh nghiệp mà chủ yếu anh sẽ quản lý trong ni mai; hay mẫu nhìn thực tế từ xóm nhà trọ, thế hệ lao động, cuộc sống của người công nhân mà hằng ngày họ đề xuất chịu đựng tự chuyện nạp năng lượng chặn, đút lót mang đến ngộ độc thức ăn…Cam cất cánh Thi Thanh mà qua đó khán giả rất có thể thấy được mình đâu đó. Chúc các bạn xem phim vui vẻ.

*

Tôi, một đứa phụ nữ bình thường, chẳng xinh đẹp, chẳng bao gồm lấy một chút nào gọi là “tài năng”, chẳng duyên dáng, chẳng xuất sắc giang. Tóm lại, tôi… chẳng bao gồm gì hết, tôi vẫn đi sóng ngắn từ trường về nhà, từ công ty về trường như bao đứa học sinh khác và thành tựu cũng chẳng có gì đáng để tự hào. Từ bỏ nhỏ, tôi đã được xem vào diện…khó nuôi, có nghĩa là mẹ tôi dù có cố gắng đổ từng nào thứ bồi bổ vào mồm tôi thì kết luận tôi vẫn chỉ là một trong những đứa tí hon tong teo, khoe xương sườn với trông nhom nhom. Có lẽ rằng vì hình hài ấy mà bố mẹ chẳng kì vọng vào tôi nhiều, tôi rất có thể làm gì tùy thích, nắng quá rất có thể nghỉ học, mưa hoàn toàn có thể ở nhà với trời hơi lạnh cũng chẳng đời nào bắt buộc tới trường.

*

Chị gái tôi là một cô gái hoàn hảo. Tôi đã thấy nhiều người nhận xét như thế. Chị gái tôi rất xinh đẹp, cao ráo, trắng trẻo, khuôn mặt tròn trịa đặc thù của phụ nữ Á Đông. Suốt những năm từ bé đến lớn tôi đều được chứng kiến cảnh mẹ tôi hì hục dậy nấu xôi mang đến chị gái từ rất sớm để đi thi và cái cảnh bố tôi suốt ngày đèo chị ấy đến hết các kì thi này rồi đến các kì thi khác, nào là cấp trường, cấp thành phố, cấp quốc gia, nào là giải cắm hoa, nấu ăn, cờ vua, bóng bàn, tập bơi lội…Và mang lại đến khi là sv chị gái tôi cũng dành biết bao giải thưởng này nọ của khoa và trường. Sau khi ra trường, chị tôi thi vào một doanh nghiệp nước ngoài và làm việc ở đó với lương tháng tính bằng $, vi vu nước ngoài nước trong suốt ngày . Đại loại là, chị làm mang lại bố mẹ tôi phổng mũi tự hào lúc có một cô bé gái hoàn hảo như thế. Còn tôi ư ? Đứa nhỏ gái nhỏ bé, vụng về, cái gì cũng không biết và đầu óc lúc nào cũng ngây thơ không hiểu chuyện.

Xem thêm: 3 Cách Chụp Ảnh Màn Hình Samsung S20 Đơn Giản, Nhanh Chóng, Cách Chụp Màn Hình Điện Thoại Samsung Galaxy M51

*

trong thời gian học cấp 1 và cấp 2 của tôi trôi đi không tồn tại gì sệt biệt, chỉ với nhớ rằng, hồi cung cấp 2 tôi chơi đá mong khá tốt thậm chí chỉ thích đùa với con trai trong đầy đủ giờ thể dục. Tôi không say đắm học cùng tôi cũng không thích cái cảnh mấy thầy cô nạm lăm lăm bên trên tay mấy dòng thước bắt học viên phải lạng lẽ hay chăm chú tỉ mẩn viết bài. Đó là phần đa kí ức khôn cùng kinh hoàng mà cho tới giờ tôi thấy chằng hề muốn nhớ lại. Lên cung cấp 3 là một trang hoàn toàn mới. Đối cùng với tôi lúc ấy, trường cấp 3 vừa gồm gì đó lôi cuốn lại vừa kỳ lạ lẫm, cái cảm giác bé nhỏ dại đứng thân sân trường, như tất cả hàng ngàn ánh nhìn đang nhắm đến từng hoạt động của mình. Tôi vui thích nhưng mà cũng vừa hại hãi.

*

Ngày đầu tiên của trường cấp 3, lúc mà tôi là đứa học sinh lớp 10 mới toe lần đầu tiên bước vào sảnh trường. Tôi đã hoàn toàn bị run sợ trước những cảnh học sinh đi lại, tiếng nói cười nhộn nhịp, mặc dù chẳng có ai nhìn về phía tôi mà lại dường như tôi cứ bị ám ảnh với suy nghĩ rằng sẽ có hàng nghìn ánh mắt đổTôi có chị gái. Chị tôi lại hoàn toàn khác với tôi. Đối với nhị người con trong nhà, mặc dù được hiện ra cùng cùng một mẹ nhưng mỗi lần nhắc đến mẹ tôi lại ngán ngẩm nhìn tôi. Và mỗi lần như thế, tôi hiểu rằng, tôi là đứa trẻ ngốc nghếch và chẳng có gì để bà phải tự hào.

*

dồn về phía mình. Đó cũng là lí vì tại sao tôi cúi đầu xuống, lưng cong cong cố bước qua cái sảnh trường đầy nắng thênh thang ấy để bước vào ngày đầu tiên của lớp mới. Tôi không phải là đứa giỏi giang, hoàn toàn tôi có thể khẳng định điều đó, tuy thế những nỗ lực cuối năm lớp 9 lại bù đắp mang đến tôi khá nhiều. Tôi đỗ thủ khoa trường cấp 3 với số điểm 10 Toán, 9 Văn. Con số mà những đứa bạn ở lớp cũng phải nhìn tôi bằng ánh mắt ngơ ngác đầy ngưỡng mộ.

*

Ngày đầu tiên vào cấp 3, khi vẫn xếp hàng để vào lớp, có nhì nhỏ bạn đến gần tôi rồi hỏi « Cậu có phải là Đỗ Diệu Phương ko ? » Tôi ngớ người ra một lúc, rồi kiểu như ko nhớ được tên mình, phải mất mấy giây sau tôi mới nhớ ra mình phải trả lời nhì cô nàng đang đứng trước mặt mình là gì. Tôi khẽ gật đầu « chào, tớ là Diệu Phương, ở nhà mọi người gọi tớ là Phương Phương ». Phải kể đến cái tên Đỗ Diệu Phương của tôi, đáng lẽ ra rằng, mọi người sẽ gọi tôi theo đúng như giấy khai sinh. Nhưng lại một ngày, bố mẹ ngồi trước truyền ảnh xem phim và trong đó có một nhân vật tên Phương Phương nghe rất kiểu… Trung Quốc đề nghị từ đó bố mẹ nhất định gọi tôi là Phương Phương ráng vì Diệu Phương như trước. Vậy là cái thương hiệu Phương Phương được ra đời, đến đám trẻ con bé tý trong khu vực tập thể nhà tôi cứ nhìn thấy tôi là lại gào lên « Chị Phương Phương, chị Phương Phương ra đây nghịch với tụi em ». Mỗi lần như thế, tôi đều cười toe, và cái thương hiệu Phương Phương gắn lền với tôi mang đến đến tận bây giờ. Chúc các bạn xem phim vui vẻ.