Để trở thành nghệ nhân bonsai quốc gia trung quốc

Nghệ thuật chơi hoa lá cây cảnh đã bao gồm từ vài nghìn năm nay. Ở Trung Quốc, phong cảnh thu nhỏ dại được hotline là bồn cảnh (盆景). Đây là một nghệ thuật rất thông dụng của nghề có tác dụng vườn tại quốc gia này.

Bạn đang xem: Để trở thành nghệ nhân bonsai quốc gia trung quốc


*

Bồn cảnh bao gồm thể tạo thành hai phần: hoa lá cây cảnh thu nhỏ trồng vào chậu hotline là bồn tài (盆栽, penzai) và núi non trong chậu call là bể cảnh (盆景, penjing), tức hòn non bộ, có phong cảnh. Đôi khi người ta sử dụng cả nhì từ bồn cảnh và bồn tài nhằm chỉ chung thẩm mỹ và nghệ thuật thu nhỏ tuổi phong cảnh.

Ở đây chúng tôi xin phép ra mắt về nghệ thuật chơi cây cảnh trong chậu, tức bồn tài – theo phong cách gọi của fan Trung Quốc. Thẩm mỹ này đã du nhập sang Nhật bạn dạng và mang trong mình 1 tên gọi khác phổ biến nhiều khu vực trên núm giới, sẽ là “bonsai”.

BONSAI LÀ GÌ?

Bonsai là 1 trong cây hay như là 1 nhóm cây thu nhỏ tuổi được trồng trong một chiếc khay tuyệt chậu, (ngày ni ta còn thấy cả cây cỏ trên tảng đá). đầy đủ cây đó khiến họ liên tưởng các điều và cảm nhận ở nhiều khía cạnh khác nhau. Nó rất có thể là một chiếc cây trơ trọi, ốm guộc, thô ráp, sần sùi, hay xanh lè mạnh mẽ. Nó có thể là một đội cây mô tả cảnh rừng hay sức mạnh của một tập thể. Nó khiến ta có niềm tin rằng ta đang quan sát một phiên phiên bản thu nhỏ của loại cây cổ thụ hiện hữu trong thiên nhiên. Mặc dầu ở bất kỳ sự bộc lộ nào, nó cũng mang đến ta nhiều cảm hứng khác nhau.

THUẬT NGỮ BONSAI

Trong giờ Nhật, cái từ bonsai được thành lập và hoạt động từ hai chữ: “bon” (盆) có nghĩa là khay xuất xắc chậu, còn “sai” (栽) có nghĩa là cây hoặc trồng cây. Dịch tiếp giáp nghĩa thì tự này tức là “cây trồng vào chậu”. Bạn Anh gọi là “tree in a pot”, bạn Pháp call là “arbre cultivé en pot”, tất cả đều thuộc có chân thành và ý nghĩa như từ bỏ bonsai.

LỊCH SỬ BONSAI

Trung quốc là nơi thứ nhất trồng những cây thu bé dại trong chậu và ngày này cây cảnh vẫn là một trong những phần của nền văn hóa Trung Quốc. Nó tất cả vị trí đặc biệt quan trọng trong xã hội cư dân sinh sống tại china và thậm chí là cả đầy đủ nơi khác mà bạn Hoa ở như Đài Loan, Thái Lan, Hong Kong và Singapore.

Những nghệ nhân bậc thầy về bonsai Trung Quốc ngày này vẫn tạo thành sự khác hoàn toàn giữa bồn tài và bồn cảnh. Chiếc từ bồn cảnh (penjing) có hàm nghĩa của cả hai bề ngoài bonsai này.

Nghệ thuật bể cảnh lộ diện từ thời kỳ đầu trong phòng Hán (漢朝, khoảng tầm năm 206 trước Công nguyên mang lại năm 220 sau khi Chúa Jésu ra đời).

Một giữa những truyền thuyết lâu lăm nhất của trung quốc cho rằng vào thời này, tất cả vị hoàng đế nọ đã tạo nên một cảnh quan trong vườn của ông, với đầy đủ núi đồi, thung lũng, sông hồ với cây cối. địa điểm này biểu đạt tượng trưng toàn bộ cảnh vật tất cả trong đế quốc của ông với ông có thể ngắm bọn chúng qua khung cửa sổ. Phong cảnh nghệ thuật này chỉ 1 mình ông cài đặt và ông cấm mọi tín đồ nhìn ngắm, ngẫu nhiên ai quan sát trộm sẽ ảnh hưởng xử trảm. Đây đó là truyền thuyết nói về nghệ thuật sản xuất hình non bộ với cây cối, đơn vị cửa, con người và thú thiết bị ở Trung Quốc. Cùng cũng vào thời đó, một số nghệ nhân cảnh quan Trung Quốc đã trí tuệ sáng tạo ra các hòn non bộ nổi tiếng rồi.

Riêng nói tới Bồn tài, có thần thoại cho rằng, vào triều đại công ty Tần (秦朝, 221—206 trước Công nguyên). Đào Uyên Minh (陶淵明, nói một cách khác là Đào Tiềm 陶潛), một đơn vị thơ danh tiếng và là 1 quan chức có vị trí cao trong xóm hội, bạn đã tỏ ra căng thẳng mệt mỏi trước quá trình triều chính, cáo quan lại về sinh hoạt ẩn tại một khu vực hoang vắng, bình yên. Tại phía trên ông bước đầu trồng phần nhiều cây hoa cúc vào vào chậu. Hoàn toàn có thể nói, đấy là bước khởi đầu của nghệ thuật và thẩm mỹ trồng cây vào chậu, dẫn tới vấn đề thu nhỏ dại cây khoảng hai trăm năm tiếp theo đó.

Năm 1972, bạn ta đang phát hiện tại ra dẫn chứng xưa nhất về cây bonsai trong hầm chiêu tập của hoàng tử Zhang Huai (đời nhà Đường, 唐朝,618 – 907), tín đồ đã qua đời vào khoảng thời gian 706. Trong bức tranh được phát hiện đầu tiên mô tả gia nhân đang bưng một cảnh quan thu nhỏ, còn bức thứ hai cho biết một gia nhân khác vẫn bưng chiếc chậu gồm chứa một cây trong đó. Ngoài ra còn những bức ảnh vẽ hình đầy đủ cây thông, cây mận và cây tre…, tất cả đều được trồng vào khay. Thậm chí là trước năm 1000, trong điều đại bên Tống (宋朝), có những bài thơ diễn tả Bồn cảnh và nhiều tài liệu không giống chỉ phương pháp làm cố gắng nào để tạo thành những thành phầm pun-sai.

Trong thời bình, triều đại bên Thanh (清朝, 1644—1911), cả bể tài và bể cảnh đã trở thành sở phù hợp riêng không chỉ là của tầng lớp quí tộc mà còn của những tầng lớp không giống trong buôn bản hội Trung Hoa. Không phải người Trung Hoa ra mắt nghệ thuật bonsai mang đến phương Tây, mà đó là người Nhật, lần thứ nhất họ trình làng trong Hội chợ trái đất (Worlds Fair) vào năm 1878 tại Paris rồi tiếp đến tại London vào thời điểm năm 1909.

Người ta tin rằng phần nhiều nhà sư trung hoa đã đưa cây cảnh đến nước Nhật vào cầm kỷ sản phẩm công nghệ 10 và 11, xem bọn chúng như là 1 trong vật thể tôn giáo, “những lan can dẫn tới thiên đàng”, dùng làm nối kết trung ương linh giữa Thượng đế và nhân loại.

*

Trong triều đại công ty Nguyên (元朝, 1280—1368), phần lớn vị bộ trưởng và yêu quý gia bạn Nhật cũng đã đưa cây cảnh từ nước trung hoa về nỗ lực quốc, xem bọn chúng là rubi tặng. Năm 1644, cuối triều đại đơn vị Minh (明朝), Chu Shun-sui, một quan tiền chức Trung Hoa, không chịu đựng nỗi chính sách lệ hà khắc nên đã quăng quật trốn sang Nhật Bản. Khi đào bay ông đã sở hữu theo toàn cục tuyển tập cây cảnh. Loài kiến thức thông thái của ông đã đóng góp thêm phần quyết định mang lại sự tiếp thị nghệ thuật hoa lá cây cảnh ở Nhật Bản. Vào thời ấy nước Nhật đang ban đầu tạo ra một bí quyết riêng trong bài toán trồng bonsai, một thẩm mỹ khu biệt, chỉ giành cho giới quí tộc, sẽ là giới Samurai, và chỉ còn đến cuối thế kỷ qua mới trở thành sở trường cho phần nhiều tầng lớp bên trong xã hội Nhật.

Vào năm 1989, bonsai đã phát triển đến quy trình tiến độ vô thuộc rực rỡ. Hơn 1.200 bạn từ 32 quốc gia đến tham tham dự các buổi tiệc nghị bonsai nhân loại (World Bonsai Convention) ở tp Omiya, quận Saitama, Nhật Bản. Họp báo hội nghị đã phạt động thành lập và hoạt động Liên đoàn hữu nghị Bonsai thế giới (World Bonsai Friendship Federation). Chủ yếu liên đoàn này đã thúc đẩy thông dụng bonsai và nâng cấp kỹ thuật trồng bonsai bên trên khắp quả đât và tổ chức hội nghị thế giới 4 năm / lần tính từ lúc lần đầu tổ chức ở Omiya. Năm 2002 bọn họ đã tham dự ở bang Florida (nước Mỹ) với ở thủ đô Seoul (Hàn Quốc). Hội nghị sắp tới đây sẽ diễn ra tại Munich (nước Đức).

GIÁ TRỊ THẨM MỸ CỦA BONSAI

Khi quan sát một cảnh quan bonsai nếu như khách hàng xuýt xoa, khen đẹp và thích ngồi dưới cái cây đó thì xem như nghệ nhân tạo ra nó đã thành công trong vấn đề sáng tạo.

Cái đẹp mắt ở bonsai nằm tại đoạn đơn giản, tuy vậy đầy gợi ý. Bonsai giống hệt như thơ Haikai ngơi nghỉ Nhật Bản, một một số loại thơ chỉ có 17 âm tiết song biểu lộ được sự cô đọng, súc tích, ẩn tàng một cảm tình mãnh liệt tuyệt sự tưởng tượng đa dạng mẫu mã của người tạo nên nó. Gồm người cho rằng bonsai là sự phối hợp thành công giữa nghệ thuật và nghề làm cho vườn. Song cũng có người chỉ thấy nó là trong số những nghệ thuật của dòng đẹp. Chú ý chung có tương đối nhiều quan niệm về bonsai. Đối với 1 dân tộc, một nhóm người tốt một cá nhân nào đó, bonsai chứa đựng những lẽ sinh sống thiêng liêng cao cả của đời sống, nó mang ý nghĩa triết học, tôn giáo, song so với nhiều người nó chỉ nên thú vui trong những khi nhàn rỗi.

TINH THẦN BONSAI

Nghệ thuật bonsai phát triển rộng khắp vùng Viễn Đông, chỗ mà nó được cho là một trong những sự thể hiện hài hòa thân Trời với đất, con người và thiên nhiên. Nền tảng lòng tin của nó nằm trong triết lý sinh sống của phương Đông, tức sự hài hòa mà con người cố gắng đạt mang đến trong vượt trình trở nên tân tiến của vạn vật. Và bonsai là một minh chứng ví dụ nhất.

Ở Nhật Bản, bonsai sở hữu hơi hướng của Thần đạo cùng Thiền đạo (Zen). Sự liên kết giữa Trời với đất, con tín đồ và vạn vật thiên nhiên theo ý kiến Thần đạo đã ảnh hưởng sâu dung nhan đến những nghệ nhân trí tuệ sáng tạo bonsai. Còn triết lý zen với tư tưởng Wabi cùng Sabi, kết phù hợp với Kami đã tạo thành phương châm trong sự trí tuệ sáng tạo nghệ thuật.

Wabi trong bonsai thể hiện cho tính khiêm nhường khi con người đứng đối diện với thiên nhiên, khi đó con bạn chỉ là một trong hạt cat của vũ trụ, khác hẳn với quan lại điểm nhận định rằng con tín đồ là trung trung khu của vũ trụ. Còn Sabi đó là sự đơn giản và khổ hạnh, dường như nó rất có thể là niềm vui của con người khi quan tâm cây cảnh, dung dưỡng và yêu thương. Kami thì đồng nghĩa với việc thiêng liêng, là vong linh của vạn vật.

Qua vấn đề trồng và quan tâm bonsai, con fan tạm gạt bỏ cái thế giới ồn ào, đua tranh thông thường quanh. Bonsai đã khơi nhắc nhở thức rằng nếu không kiên nhẫn thì thường xuyên thất bại. Mong có một cây cảnh đẹp đòi hỏi người trồng phải tất cả thời gian chăm lo với tình cảm yêu thương thiệt sự giành riêng cho cái cây đó. Qua sự biến hóa của cây suốt bốn mùa, cây đề xuất chịu sự ảnh hưởng của thời tiết, khí hậu và những cốt truyện bất thường của vạn vật thiên nhiên giúp con bạn ý thức rằng cuộc sống thường ngày hữu hạn, còn nhiều sự việc nan giải cần phải nhìn thấy và giải quyết.

Bonsai đã nuôi chăm sóc sức sáng tạo tự thân trong những khi người trồng tạo dáng vẻ và thu nhỏ chúng. Trồng một cây bonsai đòi hỏi phải chăm sóc cẩn thận, tốn các công sức, tuy nhiên nó đã đền đáp lại bằng sự lặng bình, thư thái cho vai trung phong trí, một cảm hứng khiến bạn ta cảm giác khỏe lại. Và chỉ gồm hiểu quy trình tăng trưởng, nhu yếu của cây ta mới cảm dìm rõ hơn về sự tồn tại của chính họ trong ráng giới mênh mông này.

*

TRƯỜNG PHÁI VÀ PHONG CÁCH BONSAI

Tùy theo mỗi nước, bonsai có những điểm khác hoàn toàn riêng. Ở Trung Quốc, bonsai không hệt như ở Nhật bạn dạng và Nhật bản lại không giống hệt như ở phương Tây. Riêng tại Việt Nam, không tính sức sáng sủa tạo để sở hữu nét đặc điểm riêng, cây cảnh vẫn tồn tại chịu nhiều tác động bởi bonsai china và Nhật Bản.

Trung Quốc

Người trung quốc chú trọng đến cái tổng thể, mẫu đường nét to của bonsai hơn là suy xét từng bỏ ra tiết. Bọn họ thích phơi bày bộ rễ cây lòi ra trên khía cạnh đất, nơi bắt đầu phải to hơn ngọn, thỉnh thoảng u nần với đầy hang hốc.

Ở miền nam bộ và bắc trung quốc có hai phong cách bonsai hoàn toàn khác nhau. Đại diện cho miền nam là trường phái Lĩnh nam (tập trung ở quần thể nam hàng núi nam giới Lĩnh (南嶺), tức Giang Đông cùng Giang Tây). Bởi khí hậu chỗ đây ôn hòa, ấm áp hơn miền bắc nên cây xanh tươi tốt, dáng dấp khỏe mạnh. Người ta thường tạo dáng bằng phương pháp cắt tỉa là chính, thân cành nên mạch lạc, hài hòa tự nhiên.

Còn ở miền bắc có những trường phái như tô Châu (苏州, Suzhou) và Dương Châu (揚州 ,Yangzhou), song rất nổi bật nhất là trường phái Thượng Hải, cùng với sự sáng chế linh hoạt, trẻ khỏe và khéo léo, bố cục tổng quan bonsai đa dạng và phong phú song vẫn vâng lệnh khuôn mẫu thẩm mỹ và làm đẹp nghệ thuật của Trung Quốc.

Nhìn bình thường bon sai trung hoa có tính giải pháp điệu, thoải mái và phóng khoáng. Tuy nhiên, đối với loại kiểng cổ thì họ trí tuệ sáng tạo trên căn nguyên khuôn mẫu nhất định làm sao đó.

Nhật Bản

Khởi đầu, bonsai Nhật bản mang đậm color tôn giáo, thể hiện rõ ràng tư tưởng và phiên bản sắc văn hóa của bạn Nhật. Nó cho thấy sự hợp lý giữa con bạn và thiên nhiên, song không ít tác phẩm gồm phần cổ quái vày sự tự khắc khổ, khát sống của cây. Dần dần về sau, bonsai trở nên mạnh mẽ hơn, với hồ hết đường nét thỉnh thoảng hoành tráng, có lúc lại thiên về tính cách điệu, bớt tối đa con đường nét để còn lại cái thần phạt ra từ kiểu dáng cây.

Bonsai Nhật bản cho thấy sự tĩnh lặng của tâm hồn người Nhật, cái tĩnh lặng của Trà đạo xáo trộn cái tinh tế của tranh Thủy mặc và thẩm mỹ cắm hoa (Ikebana).

Có thể nói, ngày này bonsai Nhật phiên bản và bonsai Trung Quốc đó là tiêu điểm để những nghệ nhân bên trên toàn trái đất quan tâm, chắt lọc đông đảo cái sắc sảo để từ bỏ đấy sáng chế thêm, hình thành gần như tác phẩm mang bạn dạng văn hóa của quốc gia mình.

Xem thêm: Dịch Vụ Tình Yêu Full Thuyết Minh Vietsub Hd Online Miễn Phí: Home: Vi Nu

Phương Tây

Vào hầu như thập kỷ cuối của cố gắng kỷ 19 bonsai đã bước đầu từ trung quốc và Nhật bản đến phương Tây. Giữa những năm đầu, khi nhìn bonsai fan phương Tây cảm thấy rằng loại cây trông hệt như đang bị tra tấn. Một số trong những người bội nghịch đối khốc liệt trước phương pháp hành xử của những nghệ nhân so với cây bonsai. Cách nhìn này kéo dài đến năm 1935 mới chuyển đổi và ở đầu cuối bonsai new được chủ yếu thức coi là một thẩm mỹ và nghệ thuật ở phương Tây.

Đến cuối cố kỉnh Chiến vật dụng hai, bon sai bắt đầu trở nên thông dụng ở phương Tây. Những người dân lính từ Nhật bạn dạng trở về, họ mang theo hầu hết cây bonsai, thắp lên hầu như ánh lửa nghệ thuật thú vị, mặc dầu những cây mà họ đem lại đã bị tiêu diệt trong một thời gian ngắn sau đó. Song chúng cũng đủ thời hạn để khơi gợi sự say mê, muốn mày mò cái đẹp nhất của người phương Tây.

Quan niệm về bonsai sống phương Tây không mang ý nghĩa triết lý, tôn giáo như làm việc phương Đông, đơn thuần nó chỉ nên “nghệ thuật của cái đẹp” – như nhà nghiên cứu H. Tomlinson, một nghệ nhân số 1 ở châu Aâu hiện giờ đã thừa nhận định.

Bonsai châu âu không trưng bày bộ rễ lộ thiên safari world như bonsai Trung Quốc, hoạ chăng cỗ rễ chỉ ở nhô cùng bề mặt đất song chút. Và người phương Tây cũng không coi trọng cỗ rễ như người Trung Quốc. Xét về mẫu thâm trầm, sâu lắng trong lòng tin bonsai châu mỹ ta thấy vẫn không bởi bonsai Nhật tuyệt Trung Quốc. Mặc dù nó gồm sức hút riêng, một hấp lực của cái đẹp tự nhiên, phá giải pháp và phóng khoáng.

Có thể nói, bonsai phương Tây không uốn lượn cùng tạo thay như bonsai Trung Quốc. Ta thấy không có sự tác động ảnh hưởng mạnh mang đến thân cây hay bộ rễ, nghĩa là hi hữu khi bao gồm một cây bonsai được cơi rễ nhô cao với trên thân cây cũng không có dấu tích của sự việc lột vỏ hay tạo ra sẹo …

Đối với những người phương Tây, bonsai bộc lộ cho sự hồn nhiên, một tình yêu cái đẹp thuần phác, ít suy tư triết lý, tuy nhiên vẫn giành được cảm xúc của bạn thưởng ngoạn.

Việt Nam

Từ thời Chưởng Cơ Nguyễn Hữu Cảnh đưa những lưu dân từ miền trung vào khai phá miền Nam, lập ấp để sinh sinh sống thì hoa lá cây cảnh đã được định hình, trở thành một thẩm mỹ và nghệ thuật dân gian ngơi nghỉ Việt Nam. Mặc dù vào thời ấy, hoa lá cây cảnh thường cao vừa đủ 1,6 m, tức loại cây xanh trước sân đơn vị chứ chưa phải là dạng cây cảnh thu nhỏ dại theo hiệ tượng bonsai.

Cây cảnh việt nam chịu ảnh hưởng khá nhiều vì chưng tư tưởng Nho giáo cùng Lão giáo. Hotline là hoa lá cây cảnh thì phải có hình nạm rõ ràng, đề nghị tượng trưng mang lại Thiên đạo (tức Tam Thanh giỏi Tam thế), phải có Âm Dương, Ngũ Hành, phải chứa đựng Nhân đạo (lấy Quân Thần, Phụ Tử, Tam Cương, Ngũ Thường, Tam Tòng, Tứ Đức của Khổng giáo làm chuẩn chỉnh để tạo cố kỉnh cây. Nhìn chung, cây đề xuất được uốn tỉa công phu, đúng tàn, đúng nhánh, không thừa hay là không thiếu.

Ngày nay, tuy cây cảnh ở nước ta thể hiện các sự sáng chế phong phú, mang ý nghĩa cái tôi của cá nhân, song một hoa lá cây cảnh được xem là đẹp vẫn phải dựa trên cơ sở của một hình cụ nào kia của loại hoa lá cây cảnh xưa, dù cho là ở dạng cây thu nhỏ. Tín đồ ta thường nhận xét giá trị của cây qua tứ phần: Hình, thế, chi (cành) và diệp (lá).

*

THẾ KIỂNG XƯA

Thường cần sử dụng cho nhiều loại kiểng trồng chậu đặt ngoại trừ trời, trước hiên nhà. Vắt kiểng xưa xuất phát điểm từ Trung Quốc. Mặt hàng ngàn năm ngoái đây, khi tạo dáng cây, người china đã phụ thuộc vào đạo lý đối nhân xử thế, vào thiên lý, vào âm dương năm giới để trí tuệ sáng tạo thẩm mỹ. Một chậu kiểng đẹp bắt buộc thể hiện tại được chiếc gọi là Tam Thanh (Thiên, Địa, Nhân), một sự hòa hợp, thống tốt nhất giữa trời khu đất và nhỏ người. ý niệm đó du nhập vào nước ta và được chính sách phong con kiến ở vn mở rộng hơn. Giới nho sĩ là mọi người trước tiên đã suy nghĩ ra hồ hết hình thế cho cây kiểng. Dĩ nhiên kim chỉ nam sáng chế của họ là ý niệm về Nho giáo. Một cây kiểng đẹp, trước hết, buộc phải thể hiện được dòng gọi là Tam Thanh xuất xắc Tam gắng , là lao lý Âm Dương và cần tượng trưng mang lại Nhân đạo, tức lấy mọi giềng mối xóm hội phong kiến làm cho căn bản: sẽ là Quân Thần, Phụ Tử, Tam Cương, Ngũ Thường, Tam Tòng, Tứ Đức – theo cách nhìn của Khổng Tử.

Khi tạo vẻ cho cây kiểng họ phụ thuộc những lý lẽ rất nắm thể:

Cây đề xuất có ba tầng, năm nhánh, tư đoạn (ba tầng với ngọn). Cây phải tuân theo qui định âm dương. Phần gốc là đoạn một của cây, cần hướng âm (đầu xẻ vô, nơi bắt đầu lồi ra), đến đoạn bốn nên trở về dương. Khi đã gồm đủ âm khí và dương khí thì phần ngọn phải trở lại gốc, tức qui căn.

Một cỗ kiểng yêu cầu có cha cây (chỉ rước số lẻ, không mang số chẵn), cây thân theo thay trực, hai cây còn lại theo cố gắng nghiêng để tượng trưng đến Tam Thanh. Còn nếu như không ráp thành cỗ được thì điện thoại tư vấn là Độc tách (một hay nhiều cây xếp thành sản phẩm ngang).

Nguyên tắc sửa cành nhánh

- đem hình tam giác làm chuẩn để sửa nhánh, tất cả hai cách: (1) Chiết bỏ ra hay hô văn (chú trọng việc chiết uốn nắn từng nhánh nhỏ); (2) Tam thanh: chia ba hình tròn, nhập lại thành một tầng để chế tạo hình tam giác.

Về giá trị thẩm mỹ của cây kiểng, một cây kiểng đẹp nhất theo phong cách xưa cần là cây cổ thụ, có giá trị thẩm mỹ và làm đẹp qua tứ phần: hình, thế, đưa ra và diệp.

1.Hình:

Tượng trưng mang lại Thiên Đạo. Hình dáng cây đề nghị đầu voi đuôi chuột (gốc lớn hơn ngọn), gồm bốn đoạn rõ ràng Âm Dương. Cội là đoạn một (to nhất), kế tiếp là đoạn hai (phải to hơn đoạn ba), đoạn tía phải to hơn đoạn tứ (phần ngọn). Một cây gồm thân hình lăng trụ, phần cội và ngọn lớn đều nhau thì cần thiết làm cây cảnh.

2. Thế:

Thế cây tượng trưng mang lại Nhân đạo (đạo lý làm người), đề nghị có rất đầy đủ âm dương. Những đoạn của thân cây phải tương đối bằng nhau, nghĩa là không dài cùng cũng không ngắn hơn.

3.Chi (cành nhánh):

Tượng trưng đến thần, cành nhánh cũng tuân thủ theo lao lý âm dương, nhánh tầng một to hơn nhánh tầng hai, nhánh tầng nhị lại to hơn nhánh tầng bố và nhánh tầng cha thì lớn hơn nhánh tầng bốn (phần ngọn). Các nhánh đều phải sở hữu hình tam giác.

4.Diệp (lá):

Tượng trưng mang lại Phụ Tử. Lá đề nghị tương xứng cùng với nhánh, không nhiều đến nỗi bít khuất nhánh và cũng không ít đến mức khiến cây trông còi cọc.

Ngoài tư điểm quan trọng trên, cây kiểng còn tượng trưng cho Quân, Thần, Phụ, Tử, Tam Cương, Ngũ Thường và Tam Tòng, Tứ Đức.

- Quân: là thân cây.

- Thần: là nhánh cây lớn.

- Phụ: là nhánh cây nhỏ.

- Tử: là lá cây.

- Tam cương: ba tầng của cây.

- Ngũ Thường: năm nhánh của cây (bốn nhánh với phần ngọn).

- Tam Tòng: cũng là tía tầng của cây.

-Tứ Đức: tứ đoạn của cây.

Nhìn chung, phần bên trên là đông đảo yếu tố cơ phiên bản để tạo dáng cho cây kiểng xưa. Còn ngày nay, một số trong những nghệ nhân vẫn vận dụng thế kiểng xưa, mặc dù họ sẽ phá giải pháp rất nhiều, nghĩa là 1 trong những cây hoàn toàn có thể nhiều hơn tía tầng, năm nhánh; có cây tách chi tuy nhiên lại có cây uốn tứ diện; không còn ba tay / một nhánh mà là 1 tay / một nhánh….