Chào Em Chú Nhóc Vô Dụng

Nó thịnh nộ, hét.- Trái túng ngô? Anh nói hết chưa? Một người vừa đáng yêu vừa đáng yêu như này cơ mà dám bảo là trái bí ngô à?Hắn bật cười to, trêu ghẹo Tiểu Hương.- Ha ha ha...

Bạn đang xem: Chào em chú nhóc vô dụng

Quả bí ngô thì đáng yêu với đáng yêu nỗi gì cơ chđọng.Nó năm chặt nhị tay, vẻ mặt quyết trọng tâm, nghĩ:"Hắn dám Điện thoại tư vấn bản thân là trái túng bấn ngô. Chờ đấy, ta vẫn trả thù." Hắn cười cợt nphân tử.- Dù sao thì tôi cùng thích kiểu dáng trẻ trung và tràn đầy năng lượng của cô. Nhưng mà...Hắn cố ý kéo dài giọng ra, làm nó sốt ruột.- Dám **** tôi thì cô sẵn sàng lòng tin đi.Nó băn khoăn lo lắng, thụt lùi, đóng rầm cửa lại, ltrằn lưỡi- Còn lâu nha. Anh cứ đọng đứng này mà đùa đi.Hắn mỉm cười gian, nó loáng thoáng nghe hắn nói.- Cô chớ hòng ra khỏi Trương Vĩ Thiên Ân này.Và hắn dancing lên xe cộ, pngóng đi mất hút ít. Sự lo lắng, lúng túng nhấc lên trong tâm địa. Nó gạt đi phần nhiều cảm hứng đó, vào trong công ty, ăn sáng với bước đầu vệ sinh chiến thắng. Cơn bão tố đang đến trong những khi cô bé nhỏ vẫn hoan lạc, ko chút lo âu. 2h30 chiều.Cách ra khỏi bên, nó đạp xe mang lại công viên ngay sát công ty. Hôm nay là nhà nhật nhưng mà công viên cũng chẳng đông bạn mang đến lắm, siêu vắng. Nằm trên kho bãi cỏ xanh mơn mởn, nó nhìn nhìn khung trời trong veo, thả hồn vào mây, gió. Không chút ít vướng bận, ko run sợ, không bi thương pthánh thiện. Cảm giác thiệt tkhô giòn thản, im bình! Ngoài ra nó sẽ cất cánh thuộc mây, cùng gió. Từng cơn gió nhẹ của mùa hè tạt vào mặt Tiểu Hương khiến cô bé bỏng dễ chịu. Tiểu Hương chìm vào giấc mộng thời gian làm sao ko tuyệt.Mồ hôi bên trên trán tan dầm dề, giọt nước đôi mắt rơi, miệng không dứt la hét. Cô nhỏ xíu đã gặp gỡ cơn ác mộng quyết liệt trong vượt khứ đọng mà lại Tiểu Hương đã núm gạt bỏ.Lúc kia, Tiểu Hương new 4 tuổi. Bố cô bé xíu là 1 mật vụ của một nhóm chức bảo vệ cơ quan chỉ đạo của chính phủ, còn bà mẹ là nội trợ ở trong nhà. tổ ấm Hương đang sống rất hạnh phúc, êm ấm, niềm phần khởi. Nhưng vào trước sinh nhật lần máy năm của cô ấy bé nhỏ, bao gồm một đưa đã xẩy ra. Người của tổ chức triển khai phi cơ quan chỉ đạo của chính phủ sẽ tìm ra tăm hơi của tía Hương. Trước sinh nhật của cô nhỏ xíu một ngày, một fan kỳ lạ đã đi đến nhà Hương, khi đó cô bé nhỏ chỉ có một mình ở trong nhà, ông ta vẫn bắt cóc Hương. Cô bé nhỏ chỉ biết la hét, vùng vẫy. Ông ta đang Gọi cho ba Hương rình rập đe dọa và bắt ông ấy yêu cầu giao gần như tư liệu mật của tổ chức. Bố Hương đã định sẵn chiến lược để cứu giúp Hương và không bị lộ tài liệu mật. Kế hoạch sắp tới thành công thì Hương sẽ tháo dỡ trói chạy ra. Người đàn ông đó đã chĩa súng vào cô bé. Vì đỡ đạn mà bố Hương đã trở nên thương. Máu rã không ít. Cô nhỏ nhắn hoảng sợ ngào to:- Ba ơi, cha ơi, bố tỉnh giấc dậy đi... BAÔng mlàm việc đôi mắt, vuốt tóc Hương, thều thào:- Hãy...sinh sống...thật...giỏi...Lúc...không...c� �...cha...sống...bên...cạnh...nghe...bé...Rồi ông mệnh chung, Tiểu Hương khiếp sợ ngất xỉu ngay tại kia. Người bọn ông cơ vẫn trốn thoátSau lúc thức giấc mới lớn cô nhỏ bé được tin ba đã không còn. Quá sốc, Tiểu Hương nhốt mình trong chống gần 1 tuần, ko ăn uống, không uống. Mỗi lúc nằm ngủ, cô bé bỏng lại mơ về tử vong của tía bắt buộc cô không dám nhắm mắt. Cô trách nát bạn dạng thân vô ích đề nghị tía đã hết. Tuy được đầy đủ fan khích lệ tuy nhiên không có biến đổi. Sau một thời gian, ko được bà mẹ quyên tâm chăm sóc, Tiểu Hương bị trầm tính. Đó là thời hạn kinh khủng, là cơn ác mộng cơ mà cô không thích nó xảy ra.Tiểu Hương nhảy dậy, nước mắt còn đọng sinh sống khóe ngươi. Đã từng nào năm rồi mà niềm mơ ước đó lại quay lại, cô ôm khía cạnh khóc, lúng túng, đau buồn.

Xem thêm: Nhân Vật Hậu Duệ Mặt Trời " Cùng Tái Ngộ Trên Tạp Chí Tháng 4

Một bàn tay ấm áp kéo cô vào lòng, dỗ dành riêng, lau nước đôi mắt đến Tiểu Hương. Không ai khác kia chính là hắn - Trương Vĩ Thiên Long. Từ lúc theo dõi và quan sát Tiểu Hương, Long thấy được rất nhiều cung bậc cảm giác bên trên khuôn khía cạnh của cô ấy nhỏ bé. Lúc ngủ, trông cô bé nhỏ không khác gì một vị thiên sứ đọng giáng trằn. Và thời gian khóc, la hét, Tiểu Hương thiệt yếu ớt, đáng buồn, rất cần được bao bọc, che chắn. Không biết cthị trấn gì vẫn xảy ra tuy nhiên một thứ cảm hứng vô hình dung đã thúc giục Long mang lại mặt cô nhỏ xíu.Một thời gian sau, Tiểu Hương sẽ khóc khô nước mắt, ngước phương diện lên cô bé nhỏ thấy khuôn mặt của Long. Cậu đã ôm chầm đem Tiểu Hương khiến cô bé đỏ mặt chú ý thật yêu thương."Anh ta cũng rất tốt. Không xấu tình như mình nghĩ" Đẩy cậu ra, cô bé nhỏ rét phương diện, quay ra chú ý bên bờ sông. Long nén cười nhìn vẻ khía cạnh đáng yêu và dễ thương kia của Tiểu Hương.- Sao anh lại ở đây?- Sao tôi lại ko được làm việc đây?Hắn hỏi vặn lại, châm chọc.- Tôi đã hỏi anh tuy nhiên.Chắc nó buộc phải chu đáo lại Khi suy nghĩ hắn xuất sắc."Đồ đáng ghét"- Tại thấy fan nó khóc phải tôi ượn vai. Ai ngờ ướt cả ống tay áo.Hắn lắc đầu, vờ than vãn, thích thú châm chọc tập nó.- Tôi...tôi...xin...lỗi.Nó bối dối, nặn mãi bắt đầu ra một câu- Oh, bất ngờ là cô cũng biết thổ lộ 3 từ nàyHắn chọc ghẹo, cố tình nhấn mạnh vấn đề từng chữ một khiến khía cạnh nó đỏ nhỏng gấc, thêm bố lắp bắp.- Đừng...tất cả... mà chọc tập...tôiHắn cười ha hả.- Nhìn dòng khía cạnh cô kìa không không giống gì quả cà chua.Mặt nó lại càng đỏ hơn, không biết nói gì. Hắn véo má nó một chiếc, vực dậy loại bỏ dẫu vậy vẫn còn nói chuyện vào tai nó.- Chúng ta sẽ còn gặp mặt lại. Nhóc con xứng đáng yêu!Nó thấy vui vui trong tâm, chậm rãi bước về nhà, miệng còn ngân nga hát. Đang ngồi nhâm nhi ly cà phê đá thì chuông điện thoại thông minh reo, Tiểu Hương vắt lên, nghe máy.- A lô.- Chào, nhóc con bé.Hóa ra Thiên Ân Call cho cô bé bỏng. Thật ra, về mang lại công ty nhưng hắn cứ đọng suy nghĩ mang đến Tiểu Hương, bắt buộc xóa bỏ hình trơn của cô ý nhỏ xíu trong thâm tâm trí đề xuất hắn ra quyết định Điện thoại tư vấn cho Tiểu Hương.- Anh bảo ai là tinh quái con?Cô bé nhỏ phụng phịu, phồng má nói.- Cô chứ ai. Là nhóc bé thì dấn đi.- Đã bảo không hẳn là nhãi ranh con dẫu vậy.Tiểu Hương bước đầu bực mình. Sao hắn cứ đọng bắt buộc hotline năng lượng điện cùng châm chọc nó vậy nhỉ? Tự dưng lại mang lại hắn liên can bên, loại số nó khổ. Mà cứ khi nào gặp hắn thì giống hệt như rằng nó tức xì sương, không bao biện được câu nào mặc dầu nó có là chăm gia"bật" tín đồ khác đi chăng nữa. Thật phiền phức cơ mà.- Nếu cô chưa phải tinh quái con thì cô là bà già à?Hắn cười gian xảo. Nó định đốp chát lại thì.- Ọt...ọt...ọt...Nó hổ hang, im thin thít, ước ao là hắn không nghe thấy.- Tiếng gì vậy nhỉ? Ngoài ra là...Biết là Tiểu Hương đã đói nhưng mà hắn vẫn giả vờ như phân vân, cố tình kéo dãn dài tiếng ra khiến cho cô nhỏ nhắn lo âu, không dám nghe tiếp không thì chẳng bao gồm dòng lỗ nào mà lại chui.- Ngoài ra là bao gồm một bé heo đã đói bụng thì phải.Nó hậm hực. **** âm thầm. - Đồ điên! Cầu mong cho anh ta bị trượt vỏ chuối ngã vỡ lẽ khía cạnh đi.- Cô nói nào đó.Sao tai hắn thính thế? Không biết hắn bao gồm nghe được gì không? Nó gắn bắp.- Không...bao gồm...gì...hơ...hơ...hơ...- Thật là ko nói gì?Hắn nghi hoặc, ao ước xác minh lại.- Thật.Nó trả lời cứng nhắc, một đợt nữa, bụng Tiểu Hương lại biểu tỉnh giấc, hắn bật cười.- Plỗi...plỗi...phỏng...heo lại đói rồi.- Anh...anh...- Tôi sao? Chẳng lẽ tôi nói sai? Nhóc con, đi bữa ăn đi không thì bụng lại kêu đấy.Hắn châm chọc, cúp sản phẩm nhằm nó vẫn đứng chết trân lại khu vực, mặt đỏ như gấc, chẳng nói được gì hơn. Ngồi phịch xuống ghế, nó bực tức, ăn uống cơm thật nkhô hanh, đôi mắt đỏ do khó tính." Chờ kia, thương hiệu cơ. Ta đang trả thù. Và nó đi tắm rửa sau đó lên giường ngủ say như chết.Tại một ngôi biệt thự.Trong căn chống rộng nhất, có một chàng trai đang ngồi ráng chân, khuôn mắt tỏ vẻ thích thú. Đó chính là Thiên Ân. Sau Khi rỉ tai cùng với nó, hắn Cảm Xúc phần nhiều muộn phiền, mệt nhọc nhọc,... những mất tích. Bên cạnh đó trêu chọc Tiểu Hương đang trở thành thói quen của hắn. Thiên Ân nhắm mắt, tựa tín đồ vào ghế, nghĩ mang lại khuôn phương diện đáng yêu của chính nó, bất giác mỉm mỉm cười khiến gia nhân vào công ty ko ngoài quá bất ngờ. Một fan thờ ơ như cánh mày râu ta sao bây giờ lại cười phấn kích mang lại cố kỉnh. Nhìn Thiên Ân ko khác gì một vị thiên sứ đọng. Mọi tín đồ để ý quan sát cậu, không ngoài đỏ mặt thêm chút bồn chồn. Một ý nghĩ về loáng qua trong đầu Thiên Ân khiến cho cậu cũng đề xuất ngạc nhiên:"Nhóc con, em là của tớ." Hắn rất ghét đàn bà. Sao bây chừ lại sở hữu lưu ý đến đó? Tiểu Hương là gì trong cuộc đời hắn?... Mọi vướng mắc hiện hữu. Ngắt quãng chiếc suy xét, hắn lao nkhô cứng thoát khỏi đơn vị, pngóng thiệt nkhô nóng loại Limo màu bạc. Hắn mong gặp mặt nó ngay lập tức hiện giờ... Cảm giác bây giờ của hắn là gì? Thiên Ân ước ao tìm câu trả lời ình